Đừng làm chợ đêm Bến Thành xấu đi nữa, please !

749
Đừng làm chợ đêm Bến Thành xấu đi nữa
Đừng làm chợ đêm Bến Thành xấu đi nữa, please

Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ khi đưa dám bạn nước ngoài của mình sang chơi và dạo chợ đêm Bến Thành – TP.HCM. Xin mọi người đừng làm chợ đêm Bến Thành xấu đi nữa!

Bên cạnh những nổ lực của chính quyền địa phương về việc phát triển du lịch ở chợ đêm Bến Thành. Tình trạng “chặt chém”, trấn lột du khách ở chợ đêm Bến Thành vẫn tiếp tục diễn ra tại đây. Chỉ khi được cùng đám bạn thân nước ngoài trải nghiệm, tôi mới thật sự thấu hiểu được mặt tiêu cực của nơi này.

10 người cống hiến không bằng một kẻ phá hoại

Người bạn quốc tịch Sri Lanka của tôi tỏ vẻ thích thú khi được đặt chân đến chợ đem Bến Thành ngay lập tức anh bạn này bị cuốn hút bởi xe xôi nhiều màu sắc nghi ngút khói, anh ta hỏi tôi: “Có thể thử tất cả không?”. Cuộc đối thoại chỉ có thế nhưng người đàn bà luống tuổi có gương mặt mang đậm nét kỹ thuật điêu khắc chân mày, mí mắt, môi xưa cũ, thoăn thoắt lấy tất cả các loại xôi (mỗi thứ một ít) cho vào chiếc hộp nhỏ. Chưa đầy 30 giây sau, bà ta đưa hộp xôi cho khách và phán gọn lỏn: “50.000 đồng“. Do quá bất ngờ, bạn tôi xua tay: “Không, tôi không mua một hộp xôi có giá 50.000 đồng“. Bà chủ xe xôi từ tốn: “Bán cho ai cũng vậy. Cầm đi. 50.000 đồng“. Kèm theo đó là cái nhìn “muốn ăn tươi nuốt sống” người đối diện.

Không muốn đôi co thêm với bà này, bạn tôi cố gắng thỏa thuận: “Tôi chỉ có 30.000 đồng. OK?“. Người đàn bà cầm 30.000 đồng nhưng vẫn giữ gói xôi trên tay. “No. 50.000 đồng“. Bạn tôi tỏ vẻ bực mình: “Tôi không lấy“. Bà gằn giọng: “Xôi đã chan nước dừa, ai ăn? Mày phải lấy“, dứt gói xôi trước mặt khách rồi ném xuống bàn, miệng bà tuôn ra đủ thứ từ ngữ tục tĩu khó nghe đến tôi cũng cảm thấy bực mình.

Với tay lấy hộp xôi, bạn tôi bực mình ném thẳng vào sọt rác rồi thốt lên: “Việt Nam! Trời ơi, Việt Nam!“. Tôi im lặng, cảm giác xấu hổ khiến tôi không nói được lời nào.

Đừng làm chợ đêm Bến Thành xấu đi nữa ảnh 3
Chợ đêm Bến Thành nhìn từ cao

Sang đêm thứ 2, sau khi dạo một vòng chợ với thái độ thận trọng hơn. Chúng tôi chọn quán ăn ở trong chợ đêm Bến Thành để thưởng thức ẩm thực nơi này. Vừa ngồi xuống ghế, một người đàn ông bán võng lấy chiếc võng mắc lên cổ Lahiru (bạn tôi, người Sri Lanka, sống ở Úc) rồi ra hiệu: “Mua đi, rẻ thôi”. Sợ phiền, nên bạn tôi vừa xua tay vừa lắc đầu. Sau một hồi nài nỉ không được, người đàn ông bán võng lấy lại món đồ của mình rồi lầm bầm bỏ đi. Thế nhưng, chỉ mới vài bước chân, ông ta quay lại, chỉ tay vào mặt Lahiru rồi chửi tục, miệng thốt ra những lời nói khó nghe. Trong khi bạn tôi còn đang ngơ ngác chưa thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, người đàn ông bán võng bỏ đi. Dường như vẫn chưa đủ hả dạ, ông ta quay lại, chỉ tay vào mặt bạn tôi lần nữa và tiếp tục chửi, rồi mới quày bước. Tức giận, bạn tôi đứng lên nhưng những người bạn đi cùng giữ tay anh ta lại.

Kinh doanh “du côn” trắng trợn

Không chỉ thế, các cửa hàng bán đồ lưu niệm ở chợ đêm Bến Thành cũng chất chứa đầy những nỗi ám ảnh. Những của hàng nơi đây bán sản phẩm đội giá lên gấp 10 lần giá trị thật của nó, mặc do du khách có trả giá như thế nào thì vẫn nằm trong cái “bẫy giá” này của họ. Tuy nhiên đáng sợ nhất vẫn là thái độ của các chủ cửa hàng. Tôi mua một bộ mốc khóa lưu niệm và trả giá là 60.000 đồng khi được cô ta ra giá là 180.000 đồng. Cô nhân viện của hàng lưu niệm quét một ánh nhìn sắc đá rồi gằn giọng “Tôi không nói chuyện với cô. Tôi muốn nghe ông Tây này nói“. Sau cuộc đôi co giải thích rằng khách Tây đã ủy quyền mua hàng cho tôi, cô nhân viên xinh gái ném món hàng xuống, bỏ đi miệng cô ta lầm bầm: “180.000 đồng, trả giá 60.000 đồng, bộ muốn ăn đập hả?“. Những vị khách lại thêm một lần ngơ ngác. Cuối cùng, ông chủ tiệm cũng đồng ý: “60.000 đồng, bán luôn“.

Đừng làm chợ đêm Bến Thành xấu đi nữa ảnh 2
Những cửa hàng bán quà lưu niệm lúc nào cũng đông khác
Đừng làm chợ đêm Bến Thành xấu đi nữa ảnh 1
Chợ Bến Thành về đêm nhộn dịp

Cùng lúc đó, cô nữ nhân viên nói với những vị khách Tây khác đang đứng quanh đó: “Hotel bùm bùm không?”. Câu nói này được nhắc đi nhắc lại với bất cứ vị khách Tây nào đi qua cô. Nó dường như là điều không mới lạ cho những người Việt và khách Tây ở đây. Bởi trong lúc đi dạo chợ đêm Bến Thành, họ không ít lần được nghe câu chào mời công khai: “Massage bùm bùm không?”.

TP HCM hiện nay đang cố gắng thay đổi từng ngày một để trở thành địa điểm thu hút khách du lịch. Hàng loạt những dự án được các công ty du lịch triển khai và chợ đêm Bến Thành là một trong những địa điểm du lịch thú vị cho du khách nước ngoài trong lịch trình ghé thăm thành phố. Thế nhưng, phải trải nghiệm thực tế mới cảm nhận hết những cái xô bồ, xấu xí, khó chấp nhận được đang tồn tại ở đây khiến cho nhiều du khách ngán ngẫm “một đi không trở lại”.

Muốn TP.HCM trở thành điểm đến của khách trong và ngoài nước. Cần phải thay đổi rất nhiều, từ chính sách thu hút, đầu tư cho du lịch, chiến lược phát triển đến sản phẩm du lịch, cung cấp dịch vụ, đặc biệt là con người. Người dân có thân thiện, trung thực, phục vụ có tâm, hết mình với khách hay không? Điều này đòi hỏi phải có sự tuyên truyền, giáo dục, giám sát và xử phạt nghiêm minh của cơ quan chức năng.

Chợ đêm Bến Thành chính là những ví dụ cụ thể minh chứng cho điều đó. Nếu cứ tiếp tục duy trì cách ứng xử của nhiều chủ cửa hàng nơi đây với du khách. Thì sớm muộn gì TP.HCM cũng sẽ đi vào cái mà nhiều người gọi là “Quá khứ”. Làm ơn! Vì một thành phố đẹp, vì một đất nước phát triển. Mọi người hãy chung tay nhau mỗi người góp phần một chút để cứu lấy chợ Bến Thành và cũng là cứu lấy đất nước Việt Nam này.